Vừa tới Mỹ thì anh Nguyễn Minh Nữu gọi điện cho tôi vẽ ra chương trình rất hấp dẫn là đưa tôi đến thăm anh Phạm Thanh Châu, Phạm Cao Hoàng và anh Truơng Vũ. Nghe đến tên Phạm Cao Hoàng là tôi nôn nao muốn đi ngay, vì tôi thường đọc trang Văn Hoc Nghệ Thuật phamcaohoang .com, thế nên bảo con gái tôi chở đi liền. Trưa hôm đó, tôi đi gặp anh Nữu ở Eden Center. Anh bảo là chiều nay tụi mình đến nhà anh Hoàng ở gần đấy 25 phút. Nói là đi liền chứ báo trước thì chị Cúc Hoa (bà xã anh Hoàng) sẽ tổ chức bữa ăn gây phiền phức cho chị. Tôi đồng ý với anh Nữu, anh chạy về nhà, cho tôi rửa bụi đường trên mặt rồi đi luôn. Thế nhưng, khi về tới nhà thì có thông tin mới là anh Hoàng không đồng ý gặp hôm nay, yêu cầu ngày mai hãy đến, để có thời gian trò chuyện dài hơn, buổi gặp được nhiều hơn.

Sáng hôm sau, đến nhà anh Phạm Thanh Châu, và tiếp theo là đến nhà anh Phạm Cao Hoàng. Đến nơi thì thấy không khí tiệc tùng đã chuẩn bị sẳn. Chị Cúc Hoa đã dọn bàn cho buổi ăn trưa. Anh Nữu có nói với tôi, không phải chị Cúc Hoa đối xử với Lương Minh, người bạn mới ở Việt Nam qua mà với ai cũng vậy, người bạn nào của anh Hoàng cũng được anh chị quý mến mời ăn trưa. Hôm nay, chị Cúc Hoa cho chúng tôi ăn phở do chị nấu ở nhà . Anh Hoàng rất vui mời chúng tôi vào bàn, vừa ăn vừa nói chuyện. Những câu chuyện trong làng văn ở trong nước, hỏi thăm bạn bè và chuyến đi Tuy Hòa của chúng tôi năm 2023. Anh cùng quê với nhà văn Trần Huiền Ân và tỏ vẻ mến phục nhà Phú Yên học này. Phải nói là tô phở của chị Hoa nầu rất ngon, hơn các quán phở Việt mà tôi ghé ở Mỹ, cũng như lần đầu tiên tôi gặp anh Hoàng và chúng tôi nói chuyện rất là thân tình. Anh Hoàng năm nay 77 tuổi hơn tôi 3 tuổi . Anh trước đây là giáo viên Anh văn dạy ở Tuy Hòa. Bình Thuận, Lâm Đồng.. Anh chơi thân với thầy Trần Huiền Ân, làm thơ từ năm 1972 và có xuất bản hai tâp thơ trước 1975. Anh định cư tại (Hoa Kỳ) từ năm 1999. Khi có công việc ổn định anh tiếp tục sự nghiệp văn chường, làm Chủ biên trang Blog năm 2012, mở ra trang Văn Hoc Nghệ Thuật Phạm Cao Hoàng năm 2017.

Anh chụp hình chung với chúng tôi để làm kỷ niệm, ngồi gần anh anh quở: Mình không nhỏ con nhưng chụp hình với Lương Minh sao xem nhỏ lại. Anh muốn nói tôi mập quá. Thật ra không phải một mình anh nói mà BS Đỗ Hồng Ngọc dã đặt tôi với danh hiệu Big Minh- một danh hiệu dành cho ông tướng !
Ngồi trên bàn ăn nhưng rôi thấy anh để sẳn cuốn Ngôn Ngữ số đặc biệt về Phạm Cao Hoàng bên cạnh, chờ tôi buông đủa thì anh trao. Người tặng sách cho tôi thì nhiều, nhưng không hiểu sao lần này tôi cảm động bởi sự chuẩn bị ký tên trước giống như thầy Trần Huiền Ân tặng sách cho chúng tôi khi ghé Tuy Hòa. Phải chăng đó là tính cách của người Phú Yên?
Anh mở màn hình cho tôi nghe những bản nhạc mà anh viết nhạc cả lời. quả là người tài hoa !
Lật nhanh từng trang của tap chí Ngôn ngữ tôi gặp những bạn bè trước đây như Cao Thoại Châu những bạn bè viết chung trong Quán Văn như : Nguyễn Minh Nữu, Hoàng Kim Oanh, Nguyên Minh, Trương Vũ, Trương Văn Dân, Nguyễn An Bình…Còn lại là những người nghe danh nhưng chưa có duyên gặp mặt ngoài đời.
Khu nhà anh ở cũng không đông, phía sau là vườn cây rất đẹp, anh Nguyễn Minh Nữu kéo tôi ra phía sau chụp hình để nhớ nhiều về ngôi nhà này. Anh nói với tôi, nhà này đã tiếp đó nhiều văn sĩ trong và ngoài nước đến, nó như một địa chỉ văn nghệ của Virginia và vùng phụ cận. Tôi chợt nghĩ vui, nếu chủ nhân có làm bảng đồng kỷ niệm ghi những người từng đến nhà này thì chắc tôi cũng được nằm ở cuối bảng.
Chuyến đi Mỹ làn này, tôi cám ơn Nguyễn Minh Nữu đã đưa tôi đến đây và anh chị Phạm Cao Hoàng đã cho tôi một kỷ niệm tuyệt vời.
Lương Minh
Sai gòn 9-9-2026




