Lời thơ nghe thật trìu mến, xót xa như thể người vợ vẫn đang còn ở đâu đó. Kỷ niệm hiện về sống động, như nghe được, ngửi được: là “tiếng cười giòn” tan, là “làn tóc” phảng phất hương thơm. Những chi tiết nhỏ ấy cho thấy tình yêu của người chồng sâu đậm, sắt son, dù âm dương cách trở nhưng hình bóng người vợ vẫn còn trong tâm trí.
GIOT NHỚ
(Nhớ hiền thê)
Giọt buồn sợi nhỏ mưa mau
Mùa thu mới đến rớt đau lá sầu
Rớt nhớ chiều xuống mây cao
Cánh chim bay mõi về đâu cuối ngày
Mặt trời nghiêng xuống hôn mây.
Còn vơi màu nắng rắc đầy thu phai
Người có về … mộng đêm nay
Gỏ hồn theo những cơn say nhớ người
Gần 10 năm rồi…em ơi
Chập chùng thương nhớ đầy vơi nỗi buồn
Nhớ em từng tiếng cười dòn
Nhớ làn tóc nhẹ đêm còn hương đưa
Giờ tàn theo ngọn gió lùa
Đêm đêm trăn trở …thức khua giọt sầu
Huỳnh Tâm Hoài






