Trung Học Chợ Lách

Mẻ cá lòng tong của Huỳnh tâm Hoài

Ngày đăng: 09/07/2013, 10:16 chiều, ý kiến phản hồi (3)

” Mẻ Cá Lòng Tong “, bài thơ gợi nhớ cuộc sống nghèo nàn cơ cực cùa nông thôn, thuở chiến tranh còm tràn lan trên đất nước. Ruộng một mùa không đủ để tái tạo lao động… Mẻ cá lòng tong vụn kho mặn chung ít tóp mỡ để gây trơn… Mới đây thôi mà ngỡ như xa lám rồi!  Giới thiệu tác giả Hùynh Tâm Hòai với bạn đọc như sự chia sẻ tấm chân tình, cảm động đến rưng rưng.  HB

 Mẻ cá lòng tong

 

 

Con cá lòng tong-ngược dòng con cá  lội

Phận số nghèo nên nhiều nỗi long đong

Người  giàu ăn thịt, cá đồng

Nhà nghèo với mẻ lòng tong kho tàu

Đọt khoai bẻ ngọn,nhúm rau

Chấm mẻ cá mặn lùa vào miếng cơm

Chồng trộm nhìn vợ héo hon

Đã nghèo mà lại thêm con mỗi mùa

Thương em mặc áo vá bừa

Ống quần cao thấp đi mò ốc nghêu

Vợ nhìn chồng mặt buồn hiu

Thương anh làm mướn làm thuê suốt ngày

Mẻ cá con ngược con xuôi

Nhường nhau …miếng nuốt miếng nhơi cơm ròng

Mình ơi!con lá lòng tong

Kho rim trong mẻ…để dành cho con….

 

HTH

 

3 bình luận

  1. Dượng Sáu kính! Với Tô Nhược Châu, lúc mới quen con cũng có cảm giác như Dượng, một người có vẻ khó gần và tự cao tự đại. Nhưng rồi, tiếp xúc nhiều lần, con mới hiểu rằng, Tô Nhược Châu chẳng những không “chảnh” như mình tưởng mà sống rất yếm thế, chú Châu có một cuộc đời đầy bi kịch nên tự khép mình, nhất là với bạn văn chương. Con không có ý định bào chữa cho chú Châu nhưng những ai tiếp xúc thường xuyên với chú sẽ cảm nhận được điều đó! Chúc dì, dương và gia đình luôn vui khỏe!

  2. Dượng cũng nghe vài người nói như vậy.Tuy nhiên từ lúc khởi đầu đó cho tới sau nầy dượng không có dịp gặp lại Châu.Chúc Ngọc Vinh sáng tác mạnh thêm.Quý mến

  3. Dượng có bài thơ sau viết đã lâu…Cũng có cái ẩn dụ một điều nào đó…HTH

    Dạ Nguyệt

    Đã tắt hồi chuông tỉnh mịch buồn

    Trăng lên ngỏ trúc bóng nguyệt run

    Lá xoè mờ ảo cơn gió động

    Gợn sóng lao xao tiếng dạ cầm

    Ai khóc? Ơ hờ… nước giao thoa

    Trăm năm còn đợi cuộc tình cờ

    Dạo khúc nguyệt cầm xưa bỏ lỡ

    Hồn buồn quấn lại mộng ban sơ

    Ngơ ngác người nhìn trăng xế bóng

    Mà chưa tỉnh mộng giấc miên man

    Bao giờ người đến cho ta gặp?

    Để giải oan ta một khối buồn?

    Huỳnh Tâm Hoài

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài liên quan

Untitled
Hơ Xuân của Phong Tâm
Nhiều người nhận định thơ Phong Tâm có nhiều ý mới, chỉ với cái tực Hơ Xuân ta đã thấy cái lạ trong thơ...
Xem tiếp...
416105136_1474240896472414_7140136587895710416_n
ĐÀU NĂM KHAI BÚT CỦA HOÀI THƯƠNG
ĐÀU NĂM KHAI BÚT Năm mới đã về với thế gian Cầu cho tài lộc tỏa ngập tràn Vui vẻ mọi điều ,luôn may mắn Sung...
Xem tiếp...
h1
GIÓ TRỞ MÙA
Yêu nhau lúc nào cũng nhớ về nhau, thấy cảnh cũ cũng nhớ, nghe bản nhạc xưa cũng nhớ, và trong nhớ có...
Xem tiếp...

Các bài viết mới khác

Untitled
Hơ Xuân của Phong Tâm
Nhiều người nhận định thơ Phong Tâm có nhiều ý mới, chỉ với cái tực Hơ Xuân ta đã thấy cái lạ trong thơ...
unnamed
Hình ảnh làng quê Việt Nam  hữu tình 
Hình ảnh làng quê tuyệt đẹp với vẻ đơn sơ mộc mạc của những cánh đồng lúa trải dài, cò bay thẳng cánh...
nGHD NEO
50 năm ‘vương quốc nail’ của người Việt
Năm 1984, Thảo lên chuyến tàu vượt biển để đi khỏi Việt Nam. Cô chưa biết mình đến được đâu, nhưng cô...
VietKitc
 TẾT THA HƯƠNG
Tôi chuẩn bị định cư ở Hoa Kỳ với tâm trạng hồ hỡi,phấn chấn.Trong tôi, hình dung nước Mỹ với bao điều...
h2
NHỚ TẾT QUÊ
Ánh nắng vàng đã trải dài qua khoảng sân được trải bởi thứ thảm cỏ xanh mướt núp dưới lớp sương đêm còn...

LỜI DẪN

Tin nhà

h2
NGƯỜI TÌNH SA ĐÉC
h1
BA LẦN ĐỌC VUA QUỶ
3814
NHÀ VĂN, DƯỢC SĨ TRẦN THANH CẢNH
Bình luận nhiều trong tuần
  • None found
Tác giả
Thống kê
Số người online: 5
Lượt truy cập: