Trung Học Chợ Lách

BẠN THƠ CỦA TÔI.

Ngày đăng: 22/10/2014, 6:27 chiều, ý kiến phản hồi (0)

Nếu nói đến hai tiếng “bạn già” thì chắc hẳn ai cũng nghĩ đến đó là hai ông già thân nhau, thường hay chuyện trò bên tách trà, chun rượu hoặc đấu với nhau vài ván cờ để giải khuây hoặc tìm vui ở quảng đời còn lại của tuổi già.

Nhưng ở đây, tôi muốn nói đến một người bạn nam đã cùng học với tôi bốn năm Thất, Lục, Ngũ, Tứ của thời trung học. Chúng tôi chung lớp với nhau 4 năm, khi đến lớp đệ tam tôi đã chuyển trường, thế là chẳng ai gặp ai.

          Cứ thế, trôi theo dòng đời, rồi việc học, việc mưu sinh, việc gia đình… chẳng ai còn nhớ đến ai vì chẳng có cơ hội nào gặp lại kể từ năm 1966-  2012.

       

   Bốn mươi sáu năm, một chặng đường dài, có quá nhiều việc phải lo toan. Mãi đến năm 2012, khi cuộc đời tôi đang đi sâu vào tận cùng của nỗi muộn phiền, bị stress phải nằm viện một thời gian, xuất viện, tinh thần tôi còn  đau đớn hơn thể xác, bị mất đi 9kg trong không  đầy một tháng.Thế là tôi lại rời Vĩnh Long để trở lại Sài Gòn, xa lánh nơi đã cho tôi quá nhiều đau xót.

Hình như khi con người chưa đến hồi kết thúc, nên ở cái tận cùng nào cũng có lối thoát. tình cờ tôi biết được tin hằng năm các bạn cũ của tôi ở trường Trung Học Chợ Lách họp mặt vào ngày 1/5.

          Tôi như người đang sắp chết đuối gặp được phao, 1/5/ 2012 tôi trở lại trường xưa để họp mặt bạn bè. Những gương mặt bạn ngày xưa đâu chẳng thấy, chỉ thấy những lão già, răng rụng, tóc bạc, đôi mắt nào cũng có “hàng trợ giúp”. Tôi không biết các bạn nói nhớ tôi là thật không, nhưng riêng tôi chẳng nhớ được bạn nào. Bụi thời gian đã phủ kín mất nét thanh xuân làm cho tôi và các bạn khó có thể nhận ra nhau, trên guơng mặt của mỗi người đều có những nếp thời gian in dấu, giọng nói khàn khàn như chiếc máy hát sử dụng quá lâu.

Qua lần họp mặt nầy, tôi mới có thông tin về một vài bạn đã qua đời vì thời cuộc, vài bạn đã đi xa vì bệnh tật.

          Ngày 1/5/2013, tôi được họp bạn lần hai. Lần nầy đông hơn, vui hơn, tôi thấy gần gũi các bạn mình hơn. Những câu bong đùa đã làm chúng tôi như sống lại thời còn đi học.   Lần nầy trong “quyển sổ địa chỉ bạn bè” đã có tên, hình và địa chỉ liên lạc của tôi.

          Có câu Sinh ly tử biệt, sau lần họp mặt lần hai đã có ba người bạn của tôi lần lượt ra đi về cõi vĩnh hằng.Tôi bắt đầu cảm nhận được một điều là hãy tạo mối thân thiết khi còn trên dương thế. Cuộc sống hình như không còn thân thiện với những người già nua như chúng tôi nữa.

Thế là trong nhóm bạn ấy, tôi đã tìm được cho mình một bạn già. Tôi không hình dung được lúc xưa khi còn học chung lớp bạn ấy thế nào. Sau lần họp mặt, tôi mới lại được biết tên bạn ấy.

          Bạn già giới thiệu cho tôi biết.

          -Lúc đó tôi ngồi bàn nhất. Bạn quên rồi sao??

          Tôi bảo, tôi ngồi bàn nào trong lớp, tôi còn không nhớ làm sao nhớ được bạn ngồi bàn nào. Mà thây kệ đi, ngồi bàn nào không quan trọng, gặp nhau vui vẻ như thế nầy là quý rồi.

          Bây giờ thì tôi đã chọn bạn ấy là bạn già thân nhất của tôi, vì thật sự tôi và bạn ấy cảm thấy có sự đồng cảm qua thơ văn. Chúng tôi viết, đọc cho nhau nghe và cùng chia sẻ niềm vui lúc tuổi già. Dù cho hai nhà cách nhau gần 40 cây số, nhưng chúng tôi vẫn có dịp gặp nhau qua đám tiệc, viếng thăm nhau khi bệnh hoạn, hoặc chuyện trò qua điện thoại.

Đây là bài thơ thay cho lời kết  mà tôi viết cho ‘ Bạn thơ của tôi’. mong rằng mối tình thâm nầy mãi mãi trường tồn cho đến khi một trong hai đứa chúng tôi từ giã cõi đời.

                    Tri kỷ

          Thơ nầy tôi viết đã bao năm

          Đọc chẳng ai nghe, vẫn âm thầm

          Buồn thiu đơn độc, đành câm lặng

          Chẳng biết cùng ai mở tấm lòng

 

          Bá Nha,Tử Kỳ phải có duyên

          Hôm nay mình gặp lại bạn hiền

          Tâm sự cùng nhau thành tri kỷ

          Thơ mình bạn đọc, hiểu nhau hơn

          Mai kia, mốt nọ, dù ngăn cách

          Thơ bạn, thơ tôi vẫn gắn liền.

 Điều gì đã qua mãi mãi sẽ không bao giờ tìm lại được, hãy sống theo những gì mình  có và hãy trân trọng giữ gìn.

                           HOA ĐĂNG

 

         

         

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài liên quan

unnamed
Giai Thoại văn Chương:  Người chồng khóc vợ chân tình nhất
NGUYÊN CHẨN 元稹 (779-831) tự là Vi Chi 微之 , biệt hiệu là Uy Minh 威明, người đất Lạc Dương Hà Nam, là thi...
Xem tiếp...
7213
Góc Việt Thi : TẾT ĐOAN NGỌ đọc thơ PHẠM NGUYỄN DU
Ai cũng biết NGUYỄN DU 阮攸 (1766-1820) tác giả của Truyện Kiều được người Việt kính trọng và tôn xưng...
Xem tiếp...
hai sen
Góc Việt Thi :  MƠ ĐƯỢC HÁI SEN của NGUYỄN DU 
            Trong “Nam Trung Tạp ngâm 南中雜吟” của cụ Nguyễn Du 阮攸, ghi lại tất cả những...
Xem tiếp...

Các bài viết mới khác

unnamed
Giai Thoại văn Chương:  Người chồng khóc vợ chân tình nhất
NGUYÊN CHẨN 元稹 (779-831) tự là Vi Chi 微之 , biệt hiệu là Uy Minh 威明, người đất Lạc Dương Hà Nam, là thi...
h2
CHỢ CHI LĂNG VÀ QUÁN XÁ
Phường Chi Lăng, tỉnh An Giang xa xưa là vùng đất Chân Sum (*) của người Khmer, được vua Ang Chan II...
7213
Góc Việt Thi : TẾT ĐOAN NGỌ đọc thơ PHẠM NGUYỄN DU
Ai cũng biết NGUYỄN DU 阮攸 (1766-1820) tác giả của Truyện Kiều được người Việt kính trọng và tôn xưng...
715508554_970098632531777_1866589783186989065_n
THÔNG BÁO LỄ AN TÁNG TRO CỐT THẦY ĐÀO HỮU NGẠN
Thân gửi các CHS trường Trung Học Chợ lách. Thầy Hiệu trưởng Đào Hữu Ngạn, sinh năm  1940. Đã trút hơi...
723872759_1638912117929849_8022486583292192414_n
 HỘI CHỢ THƯƠNG MẠI TẾT ĐOAN NGỌ CHỢ LÁCH 2026
​Hội chợ Thương mại Tết Đoan Ngọ Chợ Lách 2026 tại Sân vận động huyện Chợ Lách đang diễn ra vô cùng sôi...

LỜI DẪN

Tin nhà

hop 2
HOP MẶT ĐỒNG HƯƠNG KHU VỰC CHỢ LÁCH TẠI TP.HCM
H1A
GẶP VĂN NĂNG Ở GÒ VẤP
h1a
HOP LỚP LÃO SINH TH CHỢ LÁCH
Bình luận nhiều trong tuần
  • None found
Tác giả
Thống kê
Số người online: 2
Lượt truy cập: