
Trời má, nói nào ngay , cái bổn tánh của tui là thích bông , cũng rất thích cái mùi thơm thoang thoảng của bông sử quân tử ( hay còn gọi là Trang leo ). Tui trồng bông này được hai năm , lá xanh mướt , bông chùm chùm, tối tối tui hay ra sân hít hà mùi thơm để thư giản .
Bỗng nhiên , sáng hôm qua một đứa cháu hàng xóm nó chỉ tui . Nói nào ngay , bông đẹp thì có đẹp đó . Mà nói nào ngay , Huhu , sâu …. Sâu quá trời quá đất .
Nói nào ngay , tiếc thì có tiếc , cũng đành đứt ruột kêu người tới chặt, hàng xóm, em cháu không hà, nó chặt cho tui. Cái cổng bỗng trống quơ trống hoác, nói nào ngay , nhìn buồn mà thôi cũng kệ .

Tui sợ sâu lắm, nhìn nó mà nỗi ốc luôn. Thôi! tạm biệt giàn hoa , chớ sâu như này mỗi lần bước ra vô cái cổng là nổi óc …. Chặt cho rồi … nói nào ngay , kêu người ta chặt mà ta nói nó tan nát cả cỏi lòng.
PHƯƠNG CHI
h3





