Trung Học Chợ Lách

PHỐ VẮNG CHỮ THƯƠNG

Ngày đăng: 17/08/2023, 10:59 sáng, ý kiến phản hồi (0)

Tối muộn người bạn nghệ nhân trẻ nhắn tin cụ Ngộ đã miên di về cõi ngàn thương. Tôi thoáng chút hút hẫng. Những ai ở thành phố này, hoặc chí ít đã đến với thành phố này đều biết ở Bưu điện Trung tâm TPHCM có ông cụ ngồi viết thư tay xuyên hai thế kỉ. Hình ảnh cái bàn gỗ bên góc phải của Bưu điện với ông cụ cần mẫn giấy bút, kính lúp, và cuốn từ điển luôn cuốn hút bất cứ người nào ghé đến tham quan. Lắm khi họ bu đông quanh ông chỉ để lưu lại những cảm xúc đẹp với ông cụ duy nhất còn sót lại trong 6 người làm nghề này tại TPHCM.

Phố xá thị thành hối hả nhịp hiện đại, ngỡ như email sẽ thay dần thư tay, nhưng may thay vẫn có những con chữ thương quý này gìn giữ một điều gì đó cũ càng nhưng đầy tử tế. Ba chục năm trời, con chữ của ông đã chuyên chở những niềm thương nỗi nhớ cho bao thân phận chia cách, ly hương, bằng ba thứ tiếng Việt, Pháp, Anh. Cũng ngần ấy năm của thăng trầm lịch sử thành phố này, người đàn ông ấy kết nối được những mối thâm tình tưởng chừng khác biệt ngôn ngữ sẽ chẳng thể giữ lấy. Nhiều lắm những thương yêu từ con chữ của ông đã khiến cho Sài thành thêm một nét đẹp trong cái nhìn của nhiều bè bạn quốc tế. Họ đến và trầm trồ thán phục. Mãi tận chín mươi tuổi, ông cụ mới chịu ngừng con chữ yêu thương của mình lại.

Thoảng khi tôi vẫn hay ghé ngang Bưu điện có thể nói là biểu tượng của TPHCM này trong những ngày cuối tuần ruổi rong với phố. Lần nào cũng ngó nhìn cái chỗ ngồi thân quen đó. Trong lòng thầm nghĩ chắc ông giờ đã an vui cùng cháu con. Nhưng có lần, góc quen ấy xôn xao bởi sự xuất hiện của ông. Một tờ báo quốc tế tìm đến và viết về ông. Ông quay lại ngồi và cười hiền. Hôm đó, thị thành vào thu nên lá vàng xào xạc. Gió mơn man lên nụ cười móm mém hom hem. Người con ông bảo ông không khỏe nhiều nhưng mỗi khi nhắc đến việc được ra lại Bưu điện là ông rất vui. Có lẽ với ông góc bàn quen này là cuộc đời, là phần số cũng như là sứ mệnh. Ông chính là một điều gì đó mà mảnh đất này luôn nhắc nhớ. Một người cuối cùng sót lại, hay là một người chẳng thể nào quên. Giây phút đó, khi thấy vẫn rất nhiều người chờ đợi để được chụp cùng ông một tấm hình lưu niệm, tôi nghĩ ông chính là kí ức của họ và hơn nữa ông cũng chính là kí ức của phố thị này. Mảng kí ức suốt ba mươi năm qua người thành phố luôn ghi khắc trong nhiều điều mà người ta trót phải lòng với nơi này.

Sáng nay, có dịp ghé đến Đường Sách TPHCM, tôi vòng qua Bưu điện, ông bảo vệ già vốn dĩ là bạn đồng niên của ông viết thư tay đang đứng lừng khừng nơi góc bàn quen với bó cúc trắng. Trên cái bàn đó, vài bó hoa trắng cũng đã được đặt. Thành phố này dễ thương quá chừng. Thương như kiểu từ trong tâm khảm ruột rà thương ra. Thương bằng những điều nhỏ nhoi nhưng đong đầy sự kính trọng. Những bó hoa trắng có thể đến từ những người ông đã giúp họ chuyển tải chữ thương ngày xưa, hay cũng có khi từ những bạn bè làm chung, hoặc có thể là một người thành phố nào đó. Giữa liến xáo thị thành của ngày mưa lất phất, những bông hoa trắng chợt sáng ngần điều nghĩa nhân.

Đất này vẫn luôn tồn tại hai điều không thể tách rời. Đó là sự phát triển không ngừng của một đại đô thị bậc nhất nước, và sự tử tế với những cũ càng xưa xa của văn minh phố thị. Người viết thư tay cuối cùng đã đi, phố vắng chữ thương, nhưng kí ức thì còn mãi. Một nét đẹp văn hóa vẫn sẽ còn ghi dấu trong lòng muôn triệu người thị thành. Và hơn hết, tôi tin, sẽ luôn có những bó hoa trắng nơi góc bàn quen thuộc của Bưu điện này.

Tôi chọn cho mình một quán cà phê cóc gần Bưu điện ngồi nghe nắng mưa xuôi ngược thị thành. Lạ thay, câu chuyện sáng nay ở quán cà phê cóc vẫn là góc bàn quen và ông cụ viết thư tay. Mới hay ở thị thành này, mỗi một góc, dù nhỏ bao nhiêu cũng đều là góc nhớ.

Tống Phước Bảo

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Các bài liên quan

unnamed - Copy
HỘT VỊT LỘN
Lúc còn bé, nhiều khi nửa đêm dậy đi tiểu hay xuống bếp uống nước, thỉnh thoảng thấy ba mạ tui ăn khuya....
Xem tiếp...
H1
NHỚ ANH NGUYỄN THANH SỬ
Trước Tết năm 2019 ,anh Thanh Sử có gọi điện cho tôi với nhả ý mời thầy Võ Hiệp, anh Mười Lộc và tôi...
Xem tiếp...
k7
 DỰ ĐẤU GIÁ TRANH “NÉT CỌ HỒNG”CỦA CHƯƠNG TRÌNH ĐÁP ĐỀN TIẾP NỐI
Ngày 28/6 tôi được anh Trần Thưởng trong Nhóm Tư vấn- Hỗ trợ chương trình Đáp đền tiếp nối và là host...
Xem tiếp...

Các bài viết mới khác

h2
CHÙA THANH TUYỀN TRÊN NÚI NAM QUY
Trước đây mấy tháng đi ngang xã Châu Lăng, Tri Tôn, (An Giang) tôi đã ngạc nhiên và hiếu kỳ khi nhìn...
oNG TƠ
Điển tích ÔNG TƠ BÀ NGUYỆT
ÔNG TƠ BÀ NGUYỆT : ÔNG TƠ là ÔNG già se TƠ ở dưới ánh trăng, chữ Nho gọi là NGUYỆT HẠ LÃO NHÂN 月下老人,...
1755650243004blob
Thành Ngữ Điển Tích :  Y, Ỷ, YẾN, YÊU.
Y DOÃN 伊尹(?~1550 TCN)tên thực là Chí 挚; DOÃN là chức quan; là người nước Hữu Sằn (Sơn Đông ngày nay),...
unnamed - Copy
HỘT VỊT LỘN
Lúc còn bé, nhiều khi nửa đêm dậy đi tiểu hay xuống bếp uống nước, thỉnh thoảng thấy ba mạ tui ăn khuya....
hoa-tang-le-vinh-biet-2 - Copy - Copy
TIN BUỒN
Được tin cụ Nguyễn Thị Nhi, thân mẫu của nhà thơ Phạm Tương Như, Phạm Thị Thuộc vừa mãn phần tại xã Phú...

LỜI DẪN

Tin nhà

H3a
LỚP LÃO SINH HOP MẶT LẦN THỨ 8
H2
CHS NHÓM THCL NIÊN KHÓA 68 HOP MẶT Ở BÌNH ĐẠI
h0
ĐỒNG HƯƠNG CHỢ LÁCH TẠI TP.HCM HỌP MẶT MỪNG XUÂN 
Bình luận nhiều trong tuần
  • None found
Tác giả
Thống kê
Số người online: 3
Lượt truy cập: